Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

Cristiano Ronaldo: Quay về nơi ta bắt đầu!

 - Người đã từng không tự tin khoác lên mình số 7 huyền thoại của Quỷ đỏ mà chỉ dám “hỏi xin” chiếc áo số 28 anh đã từng mặc khi còn ở đội bóng cũ, người chỉ mất 1 phút để lập cú đúp cho riêng mình và mang về trận thắng 2-0 cho đội nhà, người cứu vãn danh dự cho tất cả đội bóng của nước Anh khi tung cú sút thần sầu ở cự li 36m khiến sân Dragao câm lặng, người đã ghi đến 118 bàn/ 292 trận đấu cho Manchester United cùng với vô vàn danh hiệu cao quý, và người đã ra đi với số tiền khổng lồ mà Real Mandrid đã trả cho Manchester United, chấm dứt 6 năm gắn bó với người cha già Sir Alex Ferguson. Anh là Cristiano Ronaldo.

Cristiano Ronaldo! Sir Alex, anh em, bạn bè
và tất cả mọi thứ gắn bó với Manchester United
đều chào đón anh trở về. Ảnh: Internet
Có lẽ để kể về anh ta cần hàng trăm dấu phẩy, vô vàn chữ cái để diễn tả về con người tài năng mà bóng đá Bồ Đào Nha đã sản sinh ra. Hẳn ai yêu M.U cũng từng phải ngồi bật dậy mỗi khi anh có bóng và qua người, rồi hò reo ầm ĩ khi đôi chân ma thuật đưa trái bóng nằm gọn trong khung thành đối phương. Anh tồn tại ở M.U bằng cả linh hồn và thể xác. Anh coi Old Trafford là nhà, Sir Alex là cha, những đồng đội là anh em ruột thịt, còn người hâm mộ là bạn bè của anh. Coi những siêu phẩm làm món quà tặng cả gia đình.Anh khoác trên mình chiếc áo số 7 huyền thoại mà những tiền bối khác để lại, một chiếc áo “rộng vô hình” với anh lúc bấy giờ. Khi mà người đàn anh David Beckham ra đi chưa lâu, khi mà người ta vẫn chưa quên hình ảnh về một thiên thần đeo cánh cho cả những đường tạt bóng; thì anh đến mang theo sự kì vọng lớn lao hơn bao giờ hết.


Chẳng phải nói nhiều về thành tích của anh, bởi cả thế giới đã chiêm ngưỡng suốt bao năm qua. Cũng chẳng phải cần bất cứ dẫn chứng gì để chứng tỏ tài năng của anh. Bởi suốt một thập kỉ qua con người ấy đã chứng tỏ trong từng giây từng phút anh có mặt trên sân. Dù ở Manchester United hay ở Real Madrid, anh đều chứng tỏ anh là số một, là duy nhất và là bất diệt. Chỉ là thời gian gần đây, người ta nói, người ta bàn, người ta đoán già đoán non rằng anh sẽ trở về với ngôi nhà cũ. Mỗi khi anh BUỒN người ta lại có cớ để nói về anh, về nỗi nhớ nhà, về nỗi nhớ cha và anh em bạn bè.

 Anh ra đi mang theo bao hy vọng về một tượng đài mới ở “ Nhà hát của những giấc mơ”. Anh ra đi tìm cho mình những vinh quang mới, những khát vọng ở một đất nước xa xôi, khát vọng đánh gục khổng gã lồ xứ Catalan và hơn hết là trở thành tượng đài bất diệt của bóng đá thế giới. Anh muốn sánh ngang tầm với những Pelé huyền thoại hay Cậu bé vàng của bóng đá thế giới Maradona. Nhưng ở nơi đó anh đã gặp phải một đối thủ xứng tầm, một thiên tài của bóng đá thế giới, một con người với vóc dáng nhỏ nhưng sức lan tỏa vô cùng mạnh mẽ. Sự thăng hoa của Leo Messi khiến cho anh ngậm ngùi nhìn người đồng nhiệp ắp trọn 4 “ Quả bóng vàng” liên tiếp. Người khiến cho nỗi BUỒN trong anh càng lớn dần. Anh ghen tị với Messi, anh chẳng ghen tị vì mình thua kém về trình độ. Anh chỉ ghen tị rằng xung quanh anh không có những phù thủy như Xavi hay người hùng Iniesta. Nỗi buồn và sự ghen tị lớn dần trong anh. Và khi anh cất tiếng về nỗi nhớ nhà. Hơn bao giờ hết người ta lại nghĩ về Old Trafford, nghĩ về người cha già Ferguson, nghĩ về những người anh em Rooney, Giggs, Scholes…

Nếu như có ngày anh thật sự trở về và sát cánh cùng bè bạn, ôm người cha già cảm tạ ông công ơn dưỡng dục, chắc hẳn ngày đó màu đỏ của Quỷ sẽ ánh lên những ánh hào quang lung linh. Ngày mà toàn thể Manucians trên toàn thế giới hát vang bài ca bất diệt:

Glory glory Man United,
Glory glory Man United,
Glory glory Man United,
As the Reds go marching up up up!

Sir Alex, anh em, bạn bè và tất cả mọi thứ gắn bó với Manchester United đều chào đón anh. Nếu có ngày anh -người con trở về với căn nhà cũ sau bao năm chinh chiến xa nhà, tích lũy những kinh nghiệm quý báu và bản lĩnh - anh sẽ là niềm hy vọng lớn lao của toàn thể Manucians. Còn nếu như anh không quay về Nhà, hãy cứ đi và tìm cho mình những bến đỗ mới, vỗ ngực tự hào lời Cha dạy anh, vỗ ngực và tự hào rằng anh lớn lên dưới bàn tay của cha già vĩ đại Ferguson, chảy trong mình dòng máu của Quỷ. Cả Manchester United luôn tự hào về anh!
Nguồn: TinTheThao.com.vn

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Real đánh bại Barca ở Camp Nou: Giết rồng, rồi giết quỷ?

"Nếu mục tiêu của Mourinho là giết rồng thì nhiệm vụ ấy đã được hoàn thành trót lọt”, nhà báo Juanma Trueba của tờ AS bình luận về chiến thắng kỳ vĩ của Real trước Barca ở Camp Nou đêm thứ Ba. Những bài toán khó nhằn đã được giải và giờ là lúc hướng tới Old Trafford với mục tiêu bắn hạ “Quỷ đỏ” M.U.

Một Real phi thường ở Camp Nou


Nếu cần một mô tả ngắn gọn về trận cầu “El Clasico” trên sân Camp Nou đêm 26/2 thì đó là: Một Real quá xuất sắc với Ronaldo đá như lên đồng và bên kia là một Barca rệu rã, yếu ớt với Messi gần như vô hại. Giống như trận lượt đi và cả trận thua 0-2 của Barca trước Milan tuần trước, Messi vẫn hoàn toàn bế tắc. Trong suốt 90 phút tiền đạo người Argentina chỉ có 2 cơ hội với một lần dứt điểm, và hỏng, ngay ở phút đầu tiên. Ronaldo thì ngược lại, CR7 tung ra nhiều cú sút trúng đích hơn cả đội Barca cộng lại.

Đỉnh cao của Real Madrid

Báo chí thế giới bao gồm cả những tờ thân Barca đã đồng loạt công nhận Ronaldo trong những phút huy hoàng ở Camp Nou chính là cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Tác giả Ramon Besa của tờ El Pais gọi CR7 là “hoàng đế của bóng đá” và quả quyết: “Số 7 xuất sắc hơn số 10 (ám chỉ Messi)”. Nhưng đó không phải là chiến thắng của riêng một mình tiền đạo 27 tuổi dù anh chơi hay nhất trận. Những vệ tinh bên cạnh như Oezil, Di Maria… cũng đã chơi rất tốt và hoàn thành nhiệm vụ của mình. Như ví von của nhà báo Alvaro Benito trên tờ ABC: “Cristiano là chúa tể của trận đấu. Ngày hôm nay, không còn nghi ngờ gì nữa, Cristiano là cầu thủ xuất sắc nhất hành tinh. Và Oezil với cây guitar của mình đã đem tới cho chúng ta một buổi hòa nhạc đích thực”.
"Giờ thì Real Madrid mạnh hơn," dòng tít lớn trên tờ AS ngày hôm qua. Không chỉ những ấn bản thân Real mà ngay cả những tờ thân Barca cũng phải thừa nhận sức mạnh của Los Blancos. “Sự thật vẫn là sự thật. Chúng ta thiếu ý tưởng cho những tình huống chưa từng gặp”, El Periodico nhìn nhận. Tổng biên tập Santi Nolla của tờ El Mundo Deportivo viết: "Lần đầu tiên sau nhiều năm Madrid trội hơn Barcelona không chỉ ở tỷ số”.

Nếu Barca thua trận vì bế tắc và không rút ra được bài học nào từ sau trận thua Milan thì Real chiến thắng bởi họ biết cách làm mới mình. Hình ảnh Messi trong vòng vây của 5 cầu thủ áo trắng trên trang bìa tờ El Mundo Deportivo đã lột trần sự bất lực của đội bóng mới đây còn bách chiến bách thắng. “Ronaldo tự do bay còn Messi lại bị nhốt”, tờ báo có trụ sở tại Barcelona bình luận. Hoàn toàn chính xác, nhưng vấn đề là Messi đã bị khóa từ trận bán kết lượt đi ở Bernabeu và xa hơn nữa là trận thua Chelsea ở Stamford Bridge mùa trước. Bộ đôi Tito - Roura hoàn toàn không có giải pháp nào cho vấn đề ấy cũng như những vấn đề khác. Vẫn là những sai lầm cũ từ bóng chết, vẫn là một quả đá phạt góc và Varane ghi bàn trong thế không người kèm.

Một Ronaldo xuất sắc trong từng khoảnh khắc hiện diện, một Oezil tinh tế hơn hẳn Iniesta hay Xavi, một Alonso vững chãi, một Varane dùng đầu chơi bóng và chơi bóng bằng đầu, một Diego Lopez kinh nghiệm, chắc chắn… Họ hợp thành trục dọc của Real. Với xương sống vững chắc, Real trở thành một đấu sĩ kiên cường và hoàn thành nhiệm vụ “giết rồng”.

Sau 51 năm Real mới thắng Barca với tỷ số 3-1 ở Camp Nou. Lần gần nhất diễn ra vào năm 1962, năm ấy Real vô địch Cúp Nhà Vua sau khi vượt qua Sevilla với tỷ số 2-1 ở trận chung kết. Lịch sử sẽ lặp lại vào năm 2013 này?

Tiếp theo là “giết Quỷ”

Chuỗi trận “Tourmalet” của Real hóa ra không kinh khủng như dự báo. “Kền kền trắng” đã chiến thắng Deportivo với đội hình dự bị (trong khi đội hình chính Barca chật vật vượt qua Sevilla). Đêm thứ Ba, những Ronaldo, Oezil, Ramos, Alonso… hoàn toàn khỏe khoắn và Club Blanco đã dùng sức nhàn để thắng sức mỏi.

Sau khi đã giành vé dự chung kết Cúp Nhà Vua thì điều Real quan tâm nhất chính là trận lượt về vòng knock-out Champions League gặp M.U vào tuần sau. Trận tái đấu Barca vào thứ Bảy này thực ra chỉ còn ý nghĩa với Barca, những người sẽ quyết tâm giành chiến thắng để rửa hận, đồng thời vẫn cần tích điểm cho cuộc đua vô địch Liga với người hàng xóm của Real. Bản thân Los Blancos thông qua phát biểu của đội trưởng Casillas đã từ bỏ đường đua này để hướng tới mặt trận cúp. Có tới 90% khả năng chiếc Cúp Nhà Vua đã nằm trong túi họ và Champions League là đích ngắm tiếp theo. Không có gì ngạc nhiên nếu Mourinho sẽ cất những trụ cột quan trọng khi tiếp đón Azulgrana.

Trận hòa 1-1 ở Bernabeu đêm 13/2 khiến Real gặp bất lợi nhưng màn ngược dòng lịch sử ở Camp Nou cho thấy đội bóng này có thể vượt qua mọi thử thách bằng quyết tâm lớn và tình đoàn kết. Nếu Ronaldo vẫn tái hiện phong độ như vừa thể hiện, Oezil vẫn xuất sắc, Ramos, Varane chắc chắn và Lopez vẫn là một chốt chặn tin cậy, Real hoàn toàn có thể lật ngược thế cờ.

Alex Ferguson tới Camp Nou thị sát Real và có lẽ nhà cầm quân 72 tuổi đã run sợ. Còn giấc mơ “La Decima” của người Madrid đã trở lại và cháy bỏng hơn bất kỳ lúc nào.
37,05% Real đã chứng minh họ có thể chiến thắng mà không cần cầm nhiều bóng. Barca vẫn kiểm soát bóng tới 62,95% nhưng không hiệu quả, ngược lại Real chỉ cần giữ bóng trong 37,05% thời lượng trận đấu và ghi 3 bàn.

12 Ronaldo đã nâng thành tích ghi bàn trong các trận “El Clasico” lên con số 12, chỉ kém Messi và Di Stefano huyền thoại 5 và 6 lần lập công. Chỉ có 4 cầu thủ nổ súng nhiều hơn CR7 ở những trận cầu “kinh điển”, 2 người còn lại Cesar (14 bàn) và Raul Gonzalez (15 bàn).

51 Sau 51 năm Real mới thắng Barca với tỷ số 3-1 ở Camp Nou, lần gần nhất diễn ra vào năm 1962. 10 Kể từ mùa 2002/03 với Porto cho tới nay, Mourinho trong 10 năm qua luôn giành ít nhất một danh hiệu mỗi mùa giải.
Nguồn: Hoài Trinh - Thể Thao & Văn Hóa Online »

Bài đăng phổ biến